Cập nhật lúc 15:36 13/01/2018 (GMT+7)

Bài pháp về lá bồ đề

(PGVN)

Duyên. Từ bé tẹo tôi thường nghe các sư cô tụng đọc kinh hay hộ niệm trong xóm mình và một lần như thế nghe sư cô G nói về cửu khiếu: mắt, mũi, tai... của con người, dù sang hèn thế nào cũng đều tiết ra chất bẩn. Tôi ngẫm ra vậy chấp nhận sự hiển nhiên ấy, lý luận này hay! Khi ấy tôi cũng chưa biết rằng đấy là quá trình suy niệm về sự bất tịnh của thân.

Rất rất lâu, tôi không gặp sư cô, có đến mấy chục năm, dù nhà tôi cách tịnh xá của sư cô chừng 5 cây số thôi... Rồi được gặp lại, gần đây thôi, khi tóc tôi lâm râm sợi trắng và vị ni cũng đã có tuổi. Sư cô không còn ở tịnh xá, mở thất riêng ở doi sông, chốn hẻo lánh xa xa khỏi chợ. Tôi vòng vèo trong lối nhỏ tìm mãi mới đến đảnh lễ sư cô, câu chuyện dài...
 
Thất thanh tịnh, gió lộng. Thánh tượng Quan Thế Âm trước hiên nhìn ra sông tựa vào gốc tra bồ đề lớn xanh tốt lạ. Khi tiễn tôi về, vị ni tặng mấy chiếc lá trắng bạc có chữ Vạn nhà Phật màu đỏ đậm ở hai mặt lá. Tôi bất giác nhìn vào thất thấy những dây văng đầy những chiếc "lá" ấy: tôi làm đó, từ lá tra bồ đề kia - sư cô chỉ ra ngoài. Lần đầu tiên tôi biết lá tra bồ đề có thể thành màu trắng như thế.

Và, như bổ túc cho câu chuyện nãy giờ, sư cô kể các công đoạn để biến chiếc lá xanh thẫm kia thành màu trắng muốt: bẻ, ngâm vào nước, chúng rửa ra bốc mùi, lấy ra cho ráo và dán chữ vạn làm bằng đề can lên. "Một tháng cậu ạ!" - sư cô  nói.

Tôi mang về mấy chiếc lá thành phẩm, tặng cho mấy vị thân quen có thờ Phật, kèm thêm chiếc lá xanh: "lá này làm từ lá này!", giải thích và cười khi họ ngạc nhiên như mình lúc ở thất của sư cô G. Còn đúng một chiếc lá xanh, tôi thả vào lu nước gần cạn đáy, quên bẵng.

Hôm nay rảnh rỗi làm vệ sinh lu, phát hiện chiếc lá! Tôi cầm lên, thích thú nhìn mẩu xanh ít ỏi còn lại gần hết lá tra bồ đề đã trắng muốt! Những sợi gân lá cũng trắng, hằn lên đẹp tuyệt.

Tôi cẩn trọng đặt chiếc lá ấy lên quyển sách trên đầu nằm, lốc cốc gõ những dòng về chuyện cửu khiếu xa xôi ngày nào và chiếc lá hôm nay. Sư cô đã có tuổi, tôi cũng trung niên, chuyện về cửu khiếu tường hơn nhiều. "Lá ngâm nước rất hôi, nhưng màu trắng thì đẹp lắm!" - tôi nhớ lời sư cô.

Đời vậy, quy luật. Mà đạo cũng thế...

Chiếc lá bồ đề.

Cám ơn vị ni, về bài pháp diệu.

Nguyễn Thành Công


Ý kiến phản hồi









 Refresh