Cập nhật lúc 08:32 19/12/2016 (GMT+7)

Tiếng niệm Phật đỡ nâng

(PGVN)

Tôi theo pháp tu Tịnh độ, thường xuyên niệm Nam mô A Di Đà Phật, và hay khuyên mọi người nhớ niệm. Đi bộ tập thể dục, chạy xe, đi làm, hoặc ngồi chờ xe, chờ tàu, chờ đèn đỏ… đều là cơ hội quý giá để niệm Phật, hơn là nghĩ vẩn vơ hoặc bồn chồn, nôn nóng. Tôi cũng đã có những cơ hội để trao tiếng niệm Phật cho người khác một cách ấm lòng.


Một lần tôi chạy xe ngang con đường trong quận Hóc Môn, thì thấy đám đông xúm đen xúm đỏ. Thì ra có một tai nạn giao thông. Tôi ngó nhanh qua, bắt gặp một manh chiếu đắp ngang một thân người chỉ còn lộ ra cánh tay có đeo một chiếc vòng cẩm thạch màu xanh. Tôi đoán có lẽ là một phụ nữ trung niên.

Trong lúc mọi người tò mò, ồn ào, thì tôi muốn rơi nước mắt và bảo con tôi chạy xe ra khỏi khu vực đông đúc ấy rồi chạy chậm lại một chút. Tôi khấn thầm trong bụng: “Cô ơi, tôi với cô không quen biết, nhưng tôi chạnh lòng quá. Thôi, sự việc đã xảy ra rồi, cô đừng tức giận buồn phiền, mà hãy nghe tôi niệm Phật, nương theo tiếng niệm Phật mà siêu thoát nghen cô. Hãy đi theo Đức Phật để vãng sinh, hoặc tái sinh vào một kiếp mới an lành. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô A Di Đà Phật…”.

Tôi bảo con cũng niệm để hồi hướng cho cô ấy. Hai mẹ con niệm Phật rất lâu, và chắc chắn vong linh của người bị nạn cũng nghe được dù xe tôi đã chạy đi xa.

Tôi thật sự thương cảm cho những người bị tai nạn giao thông, vì lúc đó không có người thân nào bên cạnh họ, ắt họ rất cô đơn và đau đớn, lại bị đám đông tò mò vây quanh, vô cùng khó chịu. Mình lại không giúp gì cho họ được nữa, chỉ còn biết chờ mấy chú cảnh sát thông báo tìm gia đình giùm họ. Vậy nên mình chỉ còn một cách là trao tặng tiếng niệm Phật với cả lòng thương yêu, từ bi, mong họ được ấm áp trong những giây phút bàng hoàng nhất. Hy vọng tiếng niệm Phật và tấm lòng của mình như một bàn tay đưa ra kịp lúc, và họ sẽ kịp hướng tâm về đức Phật mà cởi bỏ những oán khí sau tai nạn. Có cởi bỏ thì họ mới đi về một cõi khác an lành hơn. Nếu không, có thể sẽ quẩn quanh đâu đó…

Lần niệm Phật đáng nhớ khác, là trong giây phút hấp hối của bà ngoại và má tôi. Cả gia đình anh chị em con cháu của tôi đều là phật tử, đã bàn bạc nhau từ trước, cho nên khi bà và má lâm chung không ai khóc cả mà cùng đứng quanh giường niệm Phật rõ tiếng, niệm đến gần một giờ đồng hồ mới thôi. Có những giọt nước mắt chực lăn, nhưng đã kịp kềm lại. Mãi đến khi tẩn liệm, đưa tang thì nước mắt mới rơi. Thật sự không thể không khóc khi người thân của mình ra đi vĩnh viễn, nhưng đã kềm lại được trong phút lâm chung mà dành cho tiếng niệm Phật thì cũng đã có ích.

Hy vọng bà ngoại và má tôi được an lành siêu thoát. Những đứa con, đứa cháu không biết có báo hiếu được chút gì khi bà và má còn sống, nhưng ít ra tiếng niệm Phật cuối cùng tiễn đưa cũng coi như báo hiếu. Người lâm chung không có ai đỡ nâng hỗ trợ gì được nữa khi phải đơn độc chịu đau đớn, chịu sợ hãi, thì chỉ có tiếng niệm Phật cho họ vịn vào. Chúng tôi đã từng dìu má đi trong bệnh viện với đôi chân già yếu ớt, thì bây giờ chúng tôi không dìu được nữa rồi, chỉ còn tiếng niệm Phật dìu má đi về cõi an lành…

Diệu Kim

Ý kiến phản hồi









 Refresh