Cập nhật lúc 09:35 08/08/2017 (GMT+7)

Ký sự "Nở hoa miền Tây Bắc" (Hết)

(PGVN)

Sau hơn một tháng về lại Sài Gòn để khánh thành cầu, nhà tình thương, trường học... tại Cà Mau, Việt Ly lại bay ra Hà Nội để cùng chị Chung, cô Hằng, Thông tài xế và Tuấn (tiền trạm) lên Hà Giang lần nữa...

Trước khi tiếp chuyến viễn du miền cao, mà nghe đâu vất vả hơn chuyến trước, Việt Ly và chị Chung lại đi thăm, tặng quà cho bà con ở trại phong Xuân Mai, Hà Tây. Qua ngày sau Việt Ly và chị Chung ghé đến xóm chạy thận thăm và tặng quà cho mấy gia đình ở gần bệnh viện Bạch Mai Hà Nội.

Chuyến đi Hà Giang lần này chi có 3 chị em và Thông tài xế với Tuấn. Đến Cốc Pài lúc 12:00, ăn cơm trưa nhà Linh, rồi lại lên đường vào bản Pô Hà 2 xã Trung Thịnh, khánh thành trường học và cho quà các cháu miền thượng du.

"Trung Thịnh là một xã thuộc huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang, Việt Nam. Xã có vị trí: phía Bắc giáp xã Bản Díu; Đông giáp xã Nàng Đôn; Nam giáp xã Thu Tà; Tây giáp xã Thu Tà, xã Ngán Chiến. Xã Trung Thịnh có diện tích 13,19 km², dân số năm 1999 là 1.732 người, mật độ dân số đạt 131 người/km², được chia thành các thôn bản: Nấm Ta, Cóc Đông, Pô Hà Thượng, Pô Hà Hạ, Đạm Rặc."

Những bài trước đây cũng đã điểm qua đặc tính của Cốc Pài, là một thị trấn nằm ở vị trí Đông Bắc bộ thuộc tỉnh Hà Giang, huyện Xín Mần; được thành lập vào ngày 31/3/2009. ( xem ký sự kỳ 5 về Cốc Pài)

Trước khi vào Hà Giang, đoàn xuyên qua ranh giới Bắc Hà, phát quà dọc đường cho các cháu chăn trâu. Huyện Bắc Hà nằm ở độ cao khoảng 1.000 đến 1.500 m so với mực nước biển, có khí hậu ôn hòa. Địa hình Bắc Hà nhiều núi đá vôi, độ dốc trung bình từ 24 đến 28°. Huyện Bắc Hà thuộc Lào Cai, phía Đông giáp huyện Xín Mần-Hà Giang; Bắc Hà rộng 686,78 km², có 68 nghìn người của 14 sắc tộc, trong đó dân tộc H'Mông chiếm khoảng trên 47% dân số trong toàn huyện. Các dân tộc khác còn lại là Kinh, Dao tuyển (Mán đen), Tày, Nùng, Phù Lá, Hoa,...

Xín Mần là một huyện biên giới phía Bắc của Việt Nam, thuộc tỉnh Hà Giang. Huyện được thành ngày 1 tháng 4 năm 1965 trên cơ sở tách 17 xã: Cốc Pài, Bản Máy, Nàn Xỉn, Xín Mần, Bản Díu, Chí Cà, Thèn Phàng, Pà Vầy Sủ, Ngán Chiên, Cốc Rế, Tả Nhìu, Thu Tà, Nàn Ma, Bản Ngò, Chế Là, Nậm Dẩn, Tân Nam thuộc huyện Hoàng Su Phì.

Một thời gian thuộc quá khứ, hơn nửa thế kỷ, Hà Giang là nơi chịu đau thương do thổ phỉ Dương Văn Khoắn cướp phá 39 vụ, giết 10 người, thổ phỉ Nguyễn Pó Thiên ở Hoàng Su Phì giết 7 người”, “thổ phỉ tên Dì Pín Sần dùng để giết 7 người ở Xín Mần” và rồi Câu liêm của tên trùm phỉ Tráng Séo Khún ở xã Cốc Pài, huyện Xín Mần. Hắn dùng dao này giết 50 người dân vì không đi theo chúng”... Thế đấy, đồng bào nơi non cao núi thẳm quanh năm chật vật khốn khó, lao động cật lực để kiếm cái ăn, thế mà còn phải đối mặt với bao tai ương khủng khiếp, rồi thập niên 1979 - 1988, nơi đây còn chịu đạn bom tàn sát bởi giặt phương Bắc. Ngoài nhân tai còn phải nói đến thiên tai khi mà lũ tràn từ đỉnh cao xuống, cuống phăng tài sản, sinh mạng bao cư dân miền núi. Rất may, đoàn từ thiện vừa về thì Hà Giang bị chuồi đất, giờ đây Lào Cai, Yên Bái, và một số vùng như Mù Căng Chải trở thành hoang tàn, không nhà trú mưa, không nơi tránh rét, không còn tài sản tối thiểu cho cuộc sống hàng ngày. Phải chăng biên địa luôn là nghiệp vận của cư dân nơi đó!

Trong cuộc sống luôn có những con người hy sinh cho đồng loại, đồng bào, đồng đạo... Họ gặp nhau tại điểm chung: đó là lý tưởng "phụng sự". Cho dù từ chân trời góc bể, cách nhau nửa vòng trái đất; tuy ngày và đêm là hai không gian cách biệt, nhưng không gian và thời gian không thể chia cắt nhịp đập con tim, cùng một nhịp đập, cùng một hướng nhìn, họ đã gặp nhau...

Việt Ly và phu quân Minh Duy, họ có nhiều điểm chung trên vòng tròn cuộc sống, điểm sâu đậm cho cuộc tiếp giáp tình người là tình yêu, một tình yêu không chỉ cho con tim nhỏ bé đời thường, tình yêu đó đã thổi lớn con tim hướng về đạo đức tâm linh và đạo đức xã hội. Họ đều là con út của gia đình; Họ từng trãi qua thời trai trẻ nhiều mộng ước, nhiều tương lai trong tâm hồn luôn bay bổng. Chả hiểu từ lúc nào, cây tình yêu được ươm mầm và phát triển trên mãnh đất đạo đức tâm linh, để rồi, cả hai cùng chấp nhận một sự thật ràng buộc đời thường cần thoát vượt để phụng sự tha nhân, phụng sự lý tưởng. Họ không muốn con cái ràng buộc khi trái tim họ nguyện hướng về việc làm cao cả hơn.

Trong chuyến về công tác từ thiện, thăm viếng bệnh nhân trrong một bệnh viện, Việt Ly gặp một cô gái tuổi còn nỏn nà, đầu và mặt bịt kín bởi tấm băng trắng rớm máu, nạn nhân trùng tên "Ly", nạn nhân của một cuộc tình cuồng sát ghen tương, Ly đã lãnh trọn ca axit của người tình xuẩn động. Việt Ly dang tay cứu giúp khi hai mẹ con nạn nhân còn tạm trú trong phòng trọ u ám. Một đêm lạnh Đông về, từ cuối hẽm, tiếng khóc trẻ thơ làm cho nạn nhân lay động, yêu cầu mẹ đưa đến chỗ có tiếng khóc trẻ thơ, được biết người mẹ vừa sanh em bé tìm cách bỏ rơi, mặc dù trong thời gian thai kỳ, người mẹ bất đắc dĩ kia đã nhiều lần trục thai bằng thuốc cực mạnh mà vẫn không thể. Nạn nhân tên"Ly" khẩn cầu mẹ cứu giúp cháu bé. Nhà cửa bán sạch để lo cho Ly, trong thời gian còn đang chửa trị, làm sao cưu mang thêm em bé; Ly mạnh dạn gọi điện xin chị Việt Ly giúp đỡ. Từ đó, một đứa con nuôi hình thành, Việt Ly phải gửi người chăm sóc cho đến lớn.

Tuy không muốn có con để hai vợ chồng thong dong trên mọi nẽo đường từ thiện, nhưng rồi, người tính vẫn không qua trời tính, kể từ đó, hàng năm, cu Bờm theo mẹ đi suốt những đoạn đường vượt Bắc xuôi Nam để phụng sự cho những mãnh đời bất hạnh, giúp cư dân địa phương có chiếc cầu đi lại, có giếng nước sạch ăn uống, có mái trường gửi gắm con em. Không những có một con nuôi, vợ chồng Việt Ly, ngoài nạn nhân của cuộc tình không trọn vẹn đó, thêm người chị của nạn nhân cũng đang sống ở quê với gia đình, thế là có thêm hai cô em gái nuôi kể từ đó. Mỗi năm về Việt Nam làm từ thiện, đều đến mái nhà chung để nghỉ dưỡng và hỗ trợ cho cuộc sống mà Việt Ly thành lập nhà giữ trẻ cho hai chị em quán xuyến trông nom.

Minh Duy và Việt Ly vẫn có thời gian tham gia các khóa Thiền của các trường phái, để tạo cho mình một nền tảng tâm linh vững chắc. Việt Ly bộc trực, nóng tánh, thì Minh Duy lại trầm tĩnh, ôn tồn.Tuy là một bác sĩ quân y, nhưng tâm hồn và tánh cách của Minh Duy vẫn thoáng nét tươi trẻ hồn nhiên đến lạ, đó là kết quả của hoa trái công phu nội tâm thâm nhiễm đạo lý. Nhờ thế mà hai vợ chồng luôn bắt tay nhau góp phần xây đắp từ thiện suốt ba miền của đất nước, luôn lắng nghe những nhu cầu thực tế của đồng bào tại quê nhà.

Cô Chung, chả biết nên gọi bằng chị hay bằng cô hoặc bằng bà...Tuy gần 70 nhưng cô Chung vẫn tỏ ra nhanh nhạy sốt sắng nhiệt tình; từ phong cách đến ăn nói và làm việc, phải chăng tác phong đó là sản phẩm được un đúc từ quân ngũ? thich hát mặc dù hát khàn khàn, thích nói đùa, khi kiểm tra hàng và khảo giá nhanh tay đến độ chủ hàng chưa kịp hoàn hồn cô đã nhảy lên xe biến mất,lúc ấy nên gọi bằng chị đúng hơn, nhưng vóc dáng đường bệ trước một ông xã gầy mỏng, nếu hai người đứng chung thì bà Chung tỏ ra đường bệ như một nữ tướng ra lệnh ông nhà xốc vác việc nội trợ, lúc ấy gọi là bà cũng không sai. Bác trai tên Dũng sao mà nhủn nhặn đến thế, con người luôn là vậy hay chỉ nhủn nhặn khi gặp mặt bác gái??? cho dù thế nào mà gia đình hạnh phúc vẫn là hơn, chị, cô hay bà lúc bấy giờ không còn quan trọng mà quan trọng cái tâm đã lộ ra cái tướng và hành động vì mọi người, đấy là mẫu người xã hội đang cần.

Từ hôm cô Chung đi với đoàn, xong lại vào Sài gòn với con cháu, thay vì cùng Việt Ly đi Cà Mau, không được khỏe, về lại Hà Nội, phải nằm bệnh viện do sốt, thế nhưng, khi Việt Ly ra lại Bắc thì cô Chung cũng tháp tùng lên Hà Giang trong mùa mưa lũ. Ngoài đoàn từ thiện của Việt Ly, cô Chung còn tham gia nhiều nhóm khác một cách nhiệt tình, kể từ khi nghỉ bán ở chợ.

Cô Hằng tuy mang bệnh nan y nhưng cũng luôn có mặt trong những chuyến từ thiện trước đây và hiện nay. Tuấn là thanh niên tràn đầy nhiệt huyết cho các chương trình vì cộng đồng do nước ngoài tài trợ, từng giúp nhóm Từ Tâm - Hiểu và Thương đi tiền trạm lập các trường điểm nơi vùng xa xôi hẻo lánh. Thông thì lại là anh chàng thương cũng thừa mà ghét cũng thiếu. Thương là nhiệt tình trong công việc từ thiện, luôn vui vẻ trên từng đoạn đường khó khăn, nhưng ghét là một tài xế khó ăn nhất. Suốt cả ngày cầm lái chỉ cần mỗi cốc cà phê, người mỏng như khô cá lẹp thế mà mỗi lần mở miệng cứ bảo: -"chỉ cần rượu ngon gái đẹp" thôi.

Qua tuần lễ lên Hà Giang về Điện Biên, rượu ngon có đấy mà thấy dám nhắm đâu. Gái bu quanh bàn ăn mà có dám cầm tay hay ăn miếng nào no bụng đâu; thì ra bác tài chỉ có cái mồm thôi, thế không ghét là gì. Thế mà bà Chung vẫn thích Thông, chọn Thông trong những năm làm từ thiện để cầm mạng sống của đoàn quả là tinh ý.

Cuộc sống có nhiều khuynh hướng khác nhau, những ai cùng khuynh hướng thường gặp nhau ở một điểm chung. Những khuynh hướng hiện nay trong xã hội, khuynh hướng chung tay vì cộng đồng là một khuynh hướng đầy lý tưởng. Khuynh hướng từ thiện xã hội cũng có nhiều mặt, làm trong khả năng ở một khu vực nào đó, vòng tay kết nối rộng lớn thì tỏa ra những nơi thiếu mọi điều kiện tiện nghi trong cuộc sống. Chính nhờ những tấm lòng, những bàn tay và con tim như thế mà một phần nào đó đã hâm nóng tình người trước bao bất hạnh. Những tấm lòng vị tha đó, thay vì hưởng thụ và du lịch cho bản thân, họ biết đem san lấp cho những mãnh đời, những vùng miền còn cần nhiều sự quan tâm hơn nữa.

Cầu chúc cho những tâm hồn vị tha luôn vượt mọi khó khăn để đến với nhau như những ánh nến thắp sáng chung trong ngỏ ngách đen tối của cuộc đời. (HẾT)


Ý kiến phản hồi









 Refresh